Trang

Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

Tổ tam tam - Lê Thế Thọ (P4)

Bữa trưa hôm ấy, ngoài những món “ truyền thống “, trong mâm cơm đơn vị còn xuất hiện món “ gà đồng “. Thịt chuột ấy mà. Lúc gần trưa, một bà má từ ở đâu mang đến cho chúng tôi một rổ chuột, con nào con ấy béo tròn to bằng cổ tay. Bà xếp đều những con chuột lên bãi cỏ ven đường, vơ một nắm rơm phủ lên rồi thui, bà lật qua, lật lại những con chuột và thui cho đều. Tôi chăm chú đứng nhìn bà má làm nhưng trong lòng thì sợ phát khiếp. Tôi vốn sợ chuột từ bé. Cứ nhìn thấy chuột là hồn vía tôi bay đi đâu hết cả. Má mang số chuột vừa thui ra cầu ao trước nhà. Soạt..soạt.. má lột da con chuột rất nhanh, cả rá chuột bây giờ con nào con ấy trắng phau phau. Đầu, đuôi, chân, cẳng bỏ hết, rạch bụng, bỏ ruột. Chà chà..bây giờ trông cũng hấp dẫn đấy chứ nhỉ. Má chặt thịt chuột ra thành những miếng đều nhau bằng ba đầu ngón tay. Hành khô, mắm muối, bột ngọt, hạt tiêu bắc nêm vào ướp cho ngấm. Nào, bắc chảo lên tụi bây. Tôi giúp Má “ nổi lửa lên em “, thịt chuột được rán hơi vàng rồi cho vào một cái xoong, Má đổ vào một ít nước nước cốt dừa và nước dừa rồi bảo tôi đun liu riu nhỏ lửa. Chả gì lúc còn ở nhà, nhà tôi chỉ có ba anh em trai, mẹ tôi lại ốm yếu nên việc chợ búa, bếp núc tất cả đều ở một tay tôi nên chuyện nấu ăn tôi cũng chẳng ngô ngọng gì lắm. Mùi xoong thịt chuột khía nước dừa bốc lên thơm ngào ngạt điếc cả mũi.

A lê, tiến lên ! Tất cả xúm xít lại, rượu vào và Zô..zô...zô.... Món này mà nhậu với rượu đế chắc cũng đã lắm đây. Bà má hiền hậu nhìn chúng tôi. Một anh lính cũ bảo tôi :

- Chú mày biết không, ở đây thịt chuột phải 7 đồng một ký, trong khi đó thịt bò ngon chỉ có 5 đồng thôi. Bả quý chúng mày lắm mới đem cho và làm cho chúng mày nếm thử đó.

Tôi ngồi ăn cũng hô hào zô ..zô nhấm nháp chút rượu, tôi vốn không uống được là bao, nhưng tôi không hề động đũa đến món thịt chuột hấp dẫn kia mặc dù biết rằng rất là ngon đấy. Lúc giúp má làm bếp, tôi đã mấy lần suýt chết sặc vì nuốt nước miếng. Thằng Minh, thằng Long thì cứ chén tì tì , xít xoa ra chiều thích thú.

Buổi chiều, ba thằng chúng tôi lang thang ra đầu xóm. Thì ra đây là nơi trú quân của một trạm quân y , tôi chẳng biết là của đơn vị nào, những chiếc xe “ Đốt “ chở thương binh từ chiến tuyến về thỉnh thoảng lại rú còi ầm ĩ. Người ta khiêng thương binh xuống xong, chiếc xe lại quay đầu phóng đi ngay nghe chừng vội vã. Chúng tôi hiểu rằng, chiến sự xảy ra rất gần đây, rất khốc liệt và chúng tôi chắc cũng sắp tham gia vào những sự kiện khốc liệt ấy.

Hai ngày tiếp theo đó, toàn bộ tụi lính mới tò te chúng tôi tập trung lại để học chính trị và nghe về truyền thống của Quân đoàn, sư đoàn và nhất là truyền thống anh dũng của trung đoàn 1, trung đoàn mang tên Bình giã, cái địa danh nhắc tới trận đánh thử lửa đầu tiên giữa lực lượng viễn chinh tinh nhuệ của quân đội Mỹ với Chủ lực của quân giải phóng miền nam Việt nam. Ngồi nghe mà thằng Minh càu nhàu với tôi :

- Sốt ruột, cứ làm như có mỗi trung đoàn này anh hùng. Lão này mà nghe truyền thống trung đoàn 36 của mình chắc là phải vãi đái !

Thì ra, trong tâm tưởng của nó, nỗi nhớ về trung đoàn cũ vẫn bao trùm tất cả. Cũng phải thôi, mới có hai ba ngày, làm sao đơn vị mới có thể gắn bó với chúng tôi như đơn vị cũ – Trung đoàn Bắc Bắc thân yêu của chúng tôi được.

Ngày hôm sau 27.05.1978, sau bữa cơm trưa, chúng tôi được lệnh chuẩn bị sẵn sàng để lên đường. Tụi lính mới chúng tôi tập trung lại nghe quân lực trung đoàn đọc danh sách phân chia tân binh về từng tiểu đoàn, từng đại đội. Thế là lại chia tay. Thằng Long về hoả lực C14 DK82 của D3, tôi và thằng Minh cùng về C11 – D3. Hai thằng mừng rú lên. Thế là “ tổ tam tam “ của chúng tôi đã chia thành hai mũi, nhưng vẫn còn may là cùng trong đội hình chiến đấu của tiểu đoàn 3. Chúng tôi, vai mang ba lô theo sự hướng dẫn của cán bộ tiểu đoàn về đơn vị mới. Tiểu đoàn 3 hiện đang trú quân ở một xóm nhỏ giữa cánh đồng, cách không xa trung đoàn là bao. Có lẽ đây chỉ là nơi trú quân tạm thời để nghỉ ngơi và bổ xung quân số sau những trận chiến ác liệt và hao binh tổn tướng. Chúng tôi đến một căn nhà nhỏ - căn nhà của ban chỉ huy tiểu đoàn. Giữa cái sân nho nhỏ là một đống vũ khí bộ binh cũ rích.
Một đồng chí cán bộ tiểu đoàn nói với chúng tôi :

- Đây là vũ khí trang bị tạm thời cho các đồng chí, mỗi đồng chí, tuỳ theo khả năng sử dụng của mình hãy chọn lấy một khẩu rồi sau đó về luôn đơn vị của mình như đã được biên chế.

Tôi chọn đi chọn lại, cuối cùng nhặt lấy một khấu AK47 còn tương đối tàm tạm. Thằng Minh cũng vậy, nó cũng tự trang bị một khẩu AK như tôi. Từ khi về đến tiểu đoàn, tôi không còn nhìn thấy thằng Long đâu nữa. Thằng Minh vừa kiếm ở đâu được một chiếc mũ sắt của lính nguỵ cũ, nó liền đội ngay lên đầu, nhe nhởn cười với tôi :

- Đội thứ này còn tốt chán so với cái mũ cối đểu của mày. Mũ này mảnh đạn văng vào chắc chẳng ăn thua gì đâu.

Lũ lính mới về bổ xung vào cho C11 chỉ khoảng 9, 10 đứa. Tôi với Minh về cùng một B. Lại được cùng hầm với mày rồi Minh ơi. Tôi thầm nghĩ như vậy.

Đại đội 11 trú quân trong một ngôi nhà nhỏ. Không, phải gọi là lều thì đúng hơn. Ba bề bốn bên trống hoác. Trong nhà chẳng có ai ngoài một bà má đang đun nấu nồi gì đó dưới bếp. Bên cạnh nhà, một con bò đang ung dung nằm nhai trệu trạo dưới gốc cây Bông gòn lúc lỉu những quả là quả. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi tới, những bông gòn được gió đưa đi bay vật vờ, thư thái. Đại đội 11 lúc ấy có chừng hai chục mạng, cả cán bộ lẫn chiến sỹ, cộng với chúng tôi mới bổ xung là thành khoảng ba chục. Tốp lính cũ đón chúng tôi cũng không lấy gì làm nồng nhiệt lắm. Có lẽ họ đã quá quen với những lần bổ xung như thế này rồi chăng. ( Sau này tôi mới biết, trong năm 1978, đơn vị được bổ xung 12 đợt tất cả. Vậy mà chỉ qua vài trận, con số của đại đội chỉ còn đếm trên đầu ngón tay ). Những người lính cũ, kẻ đứng, người ngồi đang kể chuyện gì cho nhau nghe mà cười nói rất rôm rả, chẳng tỏ ra cần để ý đến lũ chúng tôi. Tôi bắt đầu có cái cảm giác khó chịu cho cái thái độ “ bất lịch sự “ của những người đồng đội mới này. Lúc ấy, có hai anh lính cũ khiêng về đặt ở giữa sân một cái hòm gỗ dài và vô số những thùng đạn. Tốp lính cũ lúc đó mới xúm vào cùng chúng tôi dùng dao mở thùng đạn. Chúng tôi được phát mỗi người 150 viên đạn AK, những viên đạn vàng óng sáng lóng lánh như được mạ vàng, trông thật đẹp mắt. Chẳng bù cho hồi còn ở ngoài 308, tôi được phân công đi lên kho Lương Sơn nhận đạn về phục vụ bắn đạn thât. Tôi thó được 10 viên AK mà cứ phải dấu dấu diếm diếm mãi để dùng bắn linh tinh hồi tập huấn trinh sát ở Đà Bắc – Hoà Bình, tí nữa còn bị ăn một án kỷ luật. Tốp lính cũ bật chiếc thùng gồ dài dài ra. Chao ôi, một khẩu RPD Trung quốc mới cứng cựa, khẩu súng được bọc trong một lớp giấy tẩm dầu, trong quét đầy mỡ “ bò “. Một anh đi mượn bà má một chiếc nồi to rồi đun lấy một nồi nước sôi. Họ tháo tung khẩu trung liên rồi rửa kỹ từng bộ phận bằng nước sôi có hoà lẫn xà bông. Đến lúc lắp lại khẩu súng, tôi thấy họ cứ lúng ta lúng túng không lắp nổi hai má thép trượt trong ổ quy lát, tôi liền nhanh nhẩu :

- Các anh để em lắp giúp cho. Ở ngoài bắc, em toàn sử dụng loại RPD này mà.

Chỉ trong nháy mắt, tôi đã lắp xong khẩu súng. Roát..tạch...roát...tạch. Khẩu súng đã hoạt động trơn tru. Ôi, sau này tôi mới biết là tôi “ dại “. Một anh, chắc là cán bộ đại đội thấy vậy liền nói :

- Hay lắm thằng em, anh giao luôn cho thằng em giữ khẩu này. Còn khẩu AK, em đưa đây để anh cho người mang trả về cho tiểu đoàn.

Thế là “ toi “, thay vì tôi mang cơ số đạn 150 viên, bây giờ tôi đã phải mang thêm 150 viên nữa vì cơ số của RPD là 3 hộp đạn, mỗi hộp 100 viên. Trong mỗi hộp có 4 dây tiếp đạn, mỗi dây 25 viên. Cả đạn cả súng có lẽ phải hơn mười ki lô có lẻ. Trong khi chúng nó chỉ nhoáng một cái đã lắp xong đạn vào băng, còn tôi thì hì hục mãi mới xong vì dây tiếp đạn còn mới cứng, ấn đạn vào dây đau cả mấy đầu ngón tay.

Có tiếng bà má gọi :

- Này mấy con, ra ăn mỗi đứa bát chè má vừa nấu rồi còn lên đường chứ.

Ơ, thế không ở đây nữa à, lại còn đi đâu nữa đây. Tôi thầm nghĩ. Không phải tôi sợ gì việc phải đi chiến đấu, nhưng tôi nghĩ rằng ít nhất phải cho chúng tôi từ từ làm quen đơn vị, làm quen đồng đội, làm quen.....làm quen...đủ thứ, rồi mới đưa chúng tôi vào trận chứ. Mới chân ướt chân ráo thế này thì... quả là một cú sốc!

Nồi chè bà má chiêu đãi chúng tôi trước khi ra trận chắc hẳn là ngon lắm. Nhưng nào tôi có húp được tí nào đâu. Mồm miệng nhạt thênh thếch, cái cảm giác buồn buồn, chan chán. Một chút lo lo, một chút nhơ nhớ gia đình, quê hương, thật là khó tả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét